Ngẫu hứng post
Ngẫu hứng post
Nhìn trời mưa dưới tác động của cơn bão số 4 cách đây 1-2 ngày thì tôi lại nhớ lại cơn mưa cách đây gần một năm vào một hôm sau khi kết thúc ca làm thêm.
Một buổi tối muộn khoảng 22h - 23h gì đó, một cơn mưa rào khoảng giữa tháng 10 đang trút xuống sau những ngày nắng nóng
khi mà trên đường chả còn mấy phương tiện giao thông nào cả ngoài vài chiếc xe tải, thỉnh thoảng thì có con taxi chạy qua.
Và lúc này thì tôi nhận ra mình là thằng duy nhất vẫn đang lóc cóc đạp xe dưới trời mưa với một chiếc ô cầm trên tay,
chiếc ô ngoài cầm để trang trí thì cũng chả có cái tác dụng gì lắm dưới cơn mưa nặng hạt này cả.
Một chút buồn xen lẫn vui thoáng qua.
chiếc ô ngoài cầm để trang trí thì cũng chả có cái tác dụng gì lắm dưới cơn mưa nặng hạt này cả.
Một chút buồn xen lẫn vui thoáng qua.
Thời điểm mà tôi nhận ra là mình có tất cả và cũng đếch có cái gì cả.
Hết năm nhất cũng là kết thúc 4 tháng tôi làm công việc đầu tiên của mình.
Thu ngân tại một nhà hàng gần bờ tây sông Đáy, Phủ Lý.
Thu ngân tại một nhà hàng gần bờ tây sông Đáy, Phủ Lý.
Công việc chính là in hóa đơn thu tiền, ngoài ra còn kiêm thêm nhập hàng, xuất kho, thanh toán chi tiêu vài khoản và vào mấy hôm cuối tuần, nghỉ lễ tết, cuối năm tất niên gì đó...,
thì mình còn kiêm luôn cả nhân viên bưng bê, phục vụ...
thì mình còn kiêm luôn cả nhân viên bưng bê, phục vụ...
Nhìn chung thì công việc cũng không vất vả lắm vì có nhiều người giúp đỡ chỉ bảo, chiều vác ô đi tối vác ô về,
nhưng thỉnh thoảng cũng có những hôm phải ở lại đến tận hơn 12h đêm,
rồi kiểm đi kiểm lại tiền cho đủ rồi mới về được chứ cũng chẳng sung sướng gì,
nhưng thỉnh thoảng cũng có những hôm phải ở lại đến tận hơn 12h đêm,
rồi kiểm đi kiểm lại tiền cho đủ rồi mới về được chứ cũng chẳng sung sướng gì,
vì khoản tiền này là do mình chịu trách nhiệm,
mất thì bỏ tiền túi ra đền vào, có thế thôi.
mất thì bỏ tiền túi ra đền vào, có thế thôi.
Cũng nhờ có mấy tháng đi làm thêm mà tôi mới hiểu bản thân mình hơn và cũng là trải nghiệm để tôi hiểu được một phần nhỏ của Đạo Phật sau này.
Nói về Đạo Phật thì bạn đừng nghĩ nó chỉ là thờ cúng, đi lễ, thắp hương... tâm linh này nọ vì Đạo Phật như là một bộ môn triết học và tâm linh chỉ là một phần nhỏ của nó và càng ngày bị biến tướng đi mà thôi.
Sau khoảng một tháng làm việc tôi nhận ra là mình cũng chỉ là một thằng chẳng có gì tốt đẹp cả, cũng chỉ đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích người khác mà thôi, thỉnh thoảng thì có tí được gọi là nhiệt tình,
3 yếu tố tam độc vẫn vận hành rất mạnh trong tôi, Giới - Định - Tuệ thì chỉ thấy mỗi chữ Định ( tạm dịch là nghị lực ) vì đơn giản là trong hoàn cảnh khó khăn sẽ sinh ra nghị lực giúp bạn DÁM làm việc khó và làm việc khó ấy ĐẾN CÙNG.
còn sống trong sự sung sướng đầy đủ là điều kiện tuyệt vời để giết chết nghị lực.
Ngoài ra thì tôi cũng thấy rõ được bản thân mình có khí chất trầm, hướng nội, nghĩ nhiều hơn là làm và khá là điềm tĩnh.
( điềm tĩnh ở đây có 2 loại, loại 1 là điềm tĩnh ù lì như con trâu, loại 2 là nội lực mạnh đã lường trước được các khả năng xảy ra nên không bị cuống quýt, bất ngờ ).
Bên cạnh đó thì trong quá trình đi làm cũng tiếp xúc được với nhiều loại người,
tốt có xấu có và đương nhiên là rất khó để gặp được một người tốt thực sự từ trong tâm chứ không phải là tốt theo kiểu bề ngoài.
Tôi cũng không hẳn là người sống theo kiểu " ai đối với mình như nào thì mình đối xử lại như thế "
vì tôi thích đối xử với người khác dựa trên cái bản chất, cái xuất phát từ bên trong của họ chứ không phải là dựa trên cái bề ngoài mà họ thể hiện ra đối với tôi, hay là đối với người xung quanh.
Chỉ cần nhìn cái ánh mắt, nét mặt, gò má, sống mũi, dáng đi, cách ăn cách nói...
Là trong đầu tôi đã hình dung ra ngay bản chất về con người đối diện rồi và đương nhiên là cũng không thể nào là chuẩn xác 90-100% được.
Nhìn và xem xét tướng của một người cũng chỉ là mang tính chất tương đối và tham khảo thôi chứ cũng không có quyền đánh giá và chụp mũ cho người khác được.
....
Trần Hoàng Minh Tiến

Nhận xét
Đăng nhận xét