NGÀY ĐÓ... RỒI SẼ ĐẾN
NGÀY ĐÓ... RỒI SẼ ĐẾN
Thỉnh thoảng khi mở lại vài ứng dụng trong chiếc Smartphone của chính mình Tin nhắn, Messenger, Zalo,...
lục lại ở mãi cuối ta tìm thấy những dòng tin nhắn hay những mẩu record thoại với nội dung :
lục lại ở mãi cuối ta tìm thấy những dòng tin nhắn hay những mẩu record thoại với nội dung :
" Mẹ đang nấu cơm rồi, con sắp về chưa ? "
" Con ăn cơm chưa ?"
" Cuối tháng này con có về nhà không ? "
Đó có thể là những dòng tin nhắn sai chính tả, không đầy đủ dấu, hay còn thiếu hoặc thừa một vài chữ cái.
Làm cho ta phải mất một lúc mới dịch được nghĩa của chúng.
Thỉnh thoảng ta còn thấy phiền khi nhận được chúng vì còn bận với những cuộc hẹn, cuộc chơi cùng bạn bè.
Thỉnh thoảng ta còn thấy phiền khi nhận được chúng vì còn bận với những cuộc hẹn, cuộc chơi cùng bạn bè.
Nhưng rồi sẽ đến một ngày ta nhận ra
Đến một ngày khi mà ta mở chiếc điện thoại xem lại
Thì...
Những dòng tin nhắn vẫn là những dòng tin nhắn đó,
những mẩu record thoại mà ta mở lên nghe phát lên với một nội dung quen thuộc và vẫn là một giọng nói quen thuộc - giọng nói mà khi càng lớn ta lại càng ít được nghe hơn.
những mẩu record thoại mà ta mở lên nghe phát lên với một nội dung quen thuộc và vẫn là một giọng nói quen thuộc - giọng nói mà khi càng lớn ta lại càng ít được nghe hơn.
Mọi thông tin, thời gian gửi, gọi được chiếc Smartphone hiển thị chi tiết đến từng phút giây, ngày giờ gửi và kèm theo đầy đủ mọi nội dung thông tin.
Nhưng giờ ta nhận ra...
Nhận ra là có một điều gì đó đã mất đi...
Chỉ có duy nhất một điều đã mất đi thôi
Điều mà chả chiếc Smartphone xịn sò nào có khả năng khôi phục lại được cả
Đó chính là người đã gửi những tin nhắn và gọi điện cho ta
Những tin nhắn mà ta gửi sẽ chẳng có hồi đáp, những cuộc gọi cũng sẽ không có ai bắt máy, chỉ còn lại những tiếng tút...tút...tút kéo dài mãi
Họ đã không còn nữa.
Sẽ không còn bên ta nữa.
Lúc này, trong trái tim của ta bỗng cảm thấy nhói lên và thật trống vắng
Cảm giác trống vắng đến kì lạ mà xưa nay chưa từng cảm thấy
Đôi vai bắt đầu rung lên theo từng nhịp,
nấc lên từng tiếng một và bắt đầu òa khóc như một đứa trẻ bị lạc mất bố mẹ mình
nấc lên từng tiếng một và bắt đầu òa khóc như một đứa trẻ bị lạc mất bố mẹ mình
Trước đây những kỉ niệm tuổi thơ bị nhịp sống hàng ngày làm ta lãng quên đi.
Nhưng đến bây giờ chúng cứ thế ùa về trong tâm trí :
Nhưng đến bây giờ chúng cứ thế ùa về trong tâm trí :
Từ cái ngày khi còn là một đứa trẻ mẫu giáo vô lo vô nghĩ, cứ đến 4h chiều hằng ngày là ánh mắt lại cứ nhìn hướng ra phía cổng trường,
Nó đang trông mong, đợi chờ bóng dáng người mẹ, người bà quen thuộc đứng ở cổng trường để đón nó từ trường về nhà bằng chiếc xe đạp Thống Nhất của ông nó
Rồi lớn hơn, nó trông chờ sớm kết thúc 5 tiết học để trở về nhà, vì biết rằng đã có bữa cơm được dọn sẵn chờ nó về.
Sau này lớn hơn nữa khi đi học hoặc đi làm xa nhà,
thì người đưa đón chăm sóc hàng ngày từ khi nó còn nhỏ đến lớn lại là người mong ngóng, đợi chờ từng ngày nó về nhà vào mỗi dịp lễ tết, cuối tuần…
Đến một ngày nó mới nhận ra rằng những tin nhắn đó chỉ còn là một dòng văn bản mà người gửi đã chẳng thể gửi thêm bất kì một tin gì nữa.
Và cũng chẳng còn có bữa cơm nào dọn sẵn ra chờ nó về
Cũng chẳng còn có người mong ngóng, chờ đợi nó trở về nữa.
Có lẽ chưa lúc nào nó lại muốn được nghe những lời la mắng của ba mẹ như vậy. Hối hận, khóc lóc hay gì nữa thì cũng đã muộn.
Có thể là 5 năm, 10 năm, 20 năm... Hay bao nhiêu lâu đi nữa thì ngày đó rồi cũng sẽ đến vì đó là quy luật vô thường sanh, trụ, dị, diệt của vũ trụ.
Nếu cứ mải hối hận, tiếc nuối, xuýt xoa về quá khứ hoặc lại lo nghĩ hay quá ảo tưởng về tương lai sau này.
Thì làm gì có thời gian để mà sống và trân trọng những phút giây hiện tại.
Thời gian cứ trôi, không đợi chờ bất kỳ ai cả.
Ngoảnh lại nhìn một cái là đã sắp kết thúc 1 năm Kỷ Hợi 2019 rồi và nhìn thêm cái nữa thì chỉ hơn 3
tháng nữa là lại đến Tết Canh Tý 2020.
Rồi những năm tiếp theo, 3 năm, 5 năm, 10 năm cứ thế trôi qua.....
Remember: Present is present,
Trần Hoàng Minh Tiến
Nhận xét
Đăng nhận xét